VUI XUÂN: TỪ NGỮ MẶC QUẦN ÁO

  03/07/2018

Gia đình nhà chồng nàng có bảy anh chị em, trong đó có bốn chị em dâu. Bố chồng nàng chẳng may mất sớm. Mẹ chồng nàng đứng lại nuôi dạy bảy người con thành đạt. Bốn chị em dâu đều là những người hiểu biết, nhất là chị dâu trưởng. Mấy chị em từ người xa lạ về làm dâu một gia đình thương yêu nhau như chị em gái.

Bố chồng nàng mất vào đầu mùa Thu, vào một buổi tối mùa thu, trăng thanh gió mát, mấy chị em dâu tập trung về nhà mẹ chồng bàn bạc việc giỗ bố chồng. Ngồi vui chị dâu trưởng bảo:

- Các thím xem mẹ mình có giống như một con gà mái hung dữ không? Các con đã lớn tự đi kiếm ăn được rồi vậy mà mẹ vẫn chẳng yên tâm, lúc nào cũng để ý nhìn lên bầu trời xem có con quạ hay con diều hâu nào đến nhòm ngó, chọc nghẹo con mình là xòe cánh ra che chở cho các con, các cháu và sẵn sàng liều mình để bảo vệ con cháu liền hihi ... Nàng bảo:

- Các bà mẹ Việt Nam mình ai cũng vậy thôi, dù con mình đã lên chức ông nội, bà ngoại rồi nhưng đối với mẹ con vẫn còn bé nhỏ vẫn cần được che chở.

Mẹ chồng bảo nàng:

- Mẹ thấy thằng Thành dạo này gầy lắm đó. Con Nam về khuyên chồng uống ít rượu đi, nói ít thôi, con cái lớn rồi còn để tiếng tốt cho các con dễ lấy chồng lấy vợ. Nàng bảo:

- Con khuyên nhiều rồi mà nhà con không nghe, nhiều lúc lại tưởng vợ cấm đoán không cho uống rượu là không yêu chồng nên chửi ầm ĩ, giờ con chịu, mẹ chồng lại khuyên:

Vợ chồng đầu gối má kề, đàn ông ưa nhẹ nhàng nịnh nọt, lựa lời mà nói cho nó giác ngộ, nàng bảo:

- Hôm nào mẹ đến giác ngộ cho con trai mẹ, con chịu.

Chị dâu trưởng mặt tỉnh bơ nói:

  • Cái thím này láo, mẹ chồng tặng cho thím cỗ đồ chơi, thím chơi suốt cả cuộc đời không biết chán, vậy mà thím còn không biết cám ơn mẹ, mẹ nói không tiếp thu còn cứ cãi lại choang choảng. Con dâu thời buổi bây giờ loạn hết rồi.

Mấy chị em nàng bò ra cười, về nhà nàng nghĩ chị nói đúng mà thật buồn cười, liền viết bài thơ: “Cảm ơn mẹ chồng”.

Sáng hôm sau, nàng mang lên trường đọc cho giáo viên toàn trường nghe:

Cảm ơn mẹ chồng

Cảm ơn mẹ lắm mẹ ơi!

Mẹ sinh ra cỗ đồ chơi tuyệt vời

Khi vui cứng tựa trụ trời

Hết vui mềm nhũn như loài đỉa đui.

Con mang chơi suốt cuộc đời

Không hề  thấy chán tuyệt vời làm sao.

Nàng vừa đọc xong giáo viên cả trường cười ầm lên khen hay.

Chú Côi hiệu phó bảo:

- Chị Nam thiên vị quá, chỉ cám ơn mỗi mẹ chồng mà không cám ơn mẹ vợ là không được rồi, phải cảm ơn mẹ vợ nữa chứ thì mới công bằng.

Nàng ớ người ra, nghĩ: hắn nói có lý. Nàng lấy bút và giấy ra viết viết vài dòng. Nàng viết xong chỉnh sửa một chút rồi đọc:

Cảm ơn mẹ vợ

Cảm ơn mẹ lắm mẹ ơi!

Mẹ sinh ra một cỗ nồi không vung

Mẹ tặng chàng rể để dùng

Dặn rằng gìn giữ không chung đụng gì.

Giáo viên cả trường lại được mẻ cười bò ra, ai cũng khen hay. Nàng mới đọc có hai lượt mà mọi người đều thuộc.

Hôm ấy mọi người rối rít chuẩn bị bài vở, hồ sơ sổ sách vì chuẩn bị có đoàn kiểm tra của phòng giáo dục về thăm trường, nhất là Ban Giám hiệu bận tíu tít.

Buổi chiều hôm đó nàng không phải dạy học, nàng vào phòng hiệu phó than thở:

- Chú chẳng quan tâm đến chị gì toàn quan tâm đến mấy cháu nhỏ, bảo kiểm tra hàng hóa hộ chị rồi nhấn cho chị một cái cho chị sướng lại cứ khất lần, hôm nay hai chị em mình làm việc với nhau đi.

Côi than thở:

- Hôm nay em không làm việc chị đâu. Chị thông cảm, chị lớn rồi cán bộ họ sờ chị nhiều rồi giờ chán, có sờ thì cũng chỉ sờ qua loa thôi. Bây giờ họ về thì chủ yếu sờ  kỹ các cháu trẻ, để còn rút kinh nghiệm cho các cháu mau tiến bộ chứ, do vậy mà em cần phải quan tâm ưu tiên cho các cháu, làm việc các cháu nhiều hơn, chị đừng có tỵ nhé. Chị mang đồ nghề vào đây mở hết ra em xem rồi em sẽ kí vào, chị chỉ cộp dấu nhé.

Côi kiểm tra giáo án và ký vào xác nhận, nàng cầm con dấu hình chữ nhật lên ngắm nghía rồi nhúng con dấu ấn vào miếng vải thấm màu mực đỏ, xong nàng ấn vào góc trang giáo án nhưng mực rây ra cả góc trang giáo án trông đỏ lòe, đỏ loẹt đến là chết khiếp, Côi nhìn thấy bảo:

- Tôi chịu thua bà rồi, bây giờ là thời đại nào rồi mà cô giáo còn không biết đóng dấu. Nàng ương ngạnh cãi:

- Con dấu của người ta chấm mực vào ấn xuống nó rõ nét, còn con dấu của chú kiểu gì ấy, chị sờ vào, ấn xuống, nó lắm nước thế ? Chị ấn một nhát, đỏ hết cả góc trang giáo án là thế nào ?

Côi giải thích:

- Con dấu này có sẵn mực ở bên trong, chị không cần phải chấm mực nữa, cứ thế mà ấn là được,  chịu khó mà học hỏi đi, lạc hậu quá.

Vừa lúc ấy nàng thấy bác thợ xây vào xin nước nhìn nàng cứ cười, giữa buổi chiều, nghỉ giải lao mấy bác thợ xây bình luận:

- Mấy cô giáo kia là chẳng bao giờ tán bậy đâu nhỉ mọi người nhỉ. Bác thợ xây lúc nãy bảo:

- Các ông không biết đấy thôi họ còn tán bậy hơn mình.

Mọi người thắc mắc :

- Chúng tôi chỉ thấy họ cười ầm ầm vui vẻ chứ có thấy ai nói bậy bao giờ đâu? Bác lại bảo:

- Họ tán bậy nhưng từ ngữ của họ được mặc quần áo lót, còn từ ngữ của cánh ta thì nó bị cởi truồng nghe nó thô.

Bùi Xuân Phương

Bình luận

Tin tức mới

Đăng ký nhận tin tức qua Email

Lịch vạn niên
Lượt truy cập
  • 12
  • 1411
  • 1,856,449